TỪ THỦ KHOA KHỐI A1 KHOA QUỐC TẾ – ĐẠI HỌC THÁI NGUYÊN ĐẾN ẤN ĐỘ & TÂY BAN NHA – HÀNH TRÌNH XÓA BỎ NHỮNG ĐỊNH KIẾN

0 555

TỪ THỦ KHOA KHỐI A1 KHOA QUỐC TẾ – ĐẠI HỌC THÁI NGUYÊN ĐẾN ẤN ĐỘ & TÂY BAN NHA – HÀNH TRÌNH XÓA BỎ NHỮNG ĐỊNH KIẾN

  • “Thế giới thật rộng lớn và còn nhiều điều để học, để khám phá” 🤩
  • “Bốn bể đâu cũng là nhà, màu da, ngôn ngữ, quốc tịch, tôn giáo, chủng tộc khác nhau, nhưng người tốt “& tình yêu thương ở khắp mọi nơi!”
  • Mặc dù Ấn Độ Châu Á nhưng văn hóa, phong tục của họ khác Việt Nam rất nhiều. Người dân Ấn Độ rất thân thiện và luôn giúp đỡ mọi người một cách nhiệt tình khi mà họ cần.”

* Khác nhau ở Ấn Độ và Tây Ban Nha:

“Người Ấn Độ chú trng khoảng cách giữa nam và nữ nên là con trai thì không được lên phòng phụ nữ và ngược lại. Nên em và Ly ở ký túc xá dành cho nữ, còn bạn Sơn và Đức Anh trường Kinh tế Quốc dân thì ở ký túc xá dành cho nam.”

“Người Tây Ban Nha lại rất thân thiện, gặp nhau là người ta hay chào hỏi bằng cử chỉ thân mật như thơm má và ôm.

<3 <3 <3

Ngày đầu tiên Hoa đến Văn phòng IAESTE Việt Nam là 3 năm về trước (tháng 03/2017) khi em còn là một cô sinh viên năm 3. Khi ấy, ESTE Việt Nam ở tầng 3 tòa nhà điều hành của Khoa Quốc tế – Đại học Thái Nguyên (ISTNU).

Hôm ấy, được các thầy cô ở ISTNU giới thiệu về các cơ hội thực tập nước ngoài của chương trình IAESTE, Hoa đã mạnh dạn đến hỏi thông tin. Rất tình cờ, hôm ấy em sinh viên tôi gửi đi thực tập tận Tunisia ở Châu Phi xa xôi về văn phòng thăm mình.

Nghe em sinh viên ấy chia sẻ hấp dẫn quá, rất hào hứng, Hoa lại càng háo hức xin tư vấn để ứng tuyển đi thực tập tại nước ngoài.

Nhưng thấy cô bé đáng yêu, và đọc hồ sơ thấy kiến thức chuyên môn, tiếng Anh và các kĩ năng tương đối ổn, lại là sinh viên của ISTNU, nên tôi hỏi em là em có thích làm thực tập sinh cho IAESTE để hỗ trợ tôi các công việc không. Em không do dự, mà em hỏi:

  • “Thật á chị? Liệu em có làm được không chị!”
  • “Ơ, thật chứ! Làm được hay không thì cứ cho bản thân mình một cơ hội đã nhé!”

Thế là cô bé ấy trở thành sinh viên đầu tiên của ISTNU trở thành thực tập sinh của tôi hihi!

***

Dù tôi đã đề xuất em làm thực tập sinh, nhưng như tất cả các sinh viên khác, bước đầu tiên trong quy trình trở thành thực tập sinh cho Văn phòng IAESTE là các em cần làm 1 CV (Curriculum Vitae – Sơ yếu lí lịch) và Motivation Letter (Thư giới thiệu bản than để thuyết phục IAESTE cho các em một cơ hội). Em gửi CV và thư cho tôi rất đúng hạn. Và khi nhìn vào nội dung và cách trình bày CV với motivation letter của em, tôi thật sự rất “ưng ý”. Em bảo:

Các thầy, cô hay cho chúng em làm những báo cáo về những chuyến đi thực tế như chúng em phải chọn một nơi nào đó và sau đó là đến đó là chụp ảnh, quay video những cái nổi tiếng ở đó. Rồi về thì chúng em lại phải mày mò làm thế nào để ghép ảnh, edit video… qua những chuyến đi đó em thấy thích thú học nhiều hơn. Bên cạnh đó thì các thầy cô có dạy chúng em cách viết CV, viết thư, viết bài tuyển dụng.

Nhớ lại, thời gian em thực tập cho IAESTE là một thời gian tương đối vất vả của IAESTE vì tháng 03-04-05 là thời gian cao điểm để IAESTE trên toàn thế giới trao đổi hồ sơ ứng tuyển thực tập nghề nghiệp tại hơn 80 nước của Hiệp hội. Lúc ấy, 5 em sinh viên thực tập của trường Ngoại Ngữ đã kết thúc 2 tháng thực tập, nên nếu không có Hoa và các tình nguyện viên của IAESTE, chắc một mình tôi không cáng đáng nổi công việc của mình.

Vừa cố gắng học tập tại ISTNU, vừa tranh thủ lên văn phòng giúp tôi khi lịch học trống, Hoa đã nỗ lực rất nhiều.

Hai chị em hằng ngày check mail (kiểm tra thư điện tử) của các nước gửi đến, rồi thư của các nhà tuyển dụng, công ty, doanh nghiệp của Việt Nam, đặc biệt là hồ sơ của sinh viên quốc tế và sinh viên Việt Nam. Biết Hoa tương đối khá về làm CV và motivation letter, tôi còn giao cho em hướng dẫn sinh viên một số trường ứng tuyển thực tập tại nước ngoài qua IAESTE hoàn thiện hồ sơ ứng tuyển.

Có hôm, Hoa ở lại xuyên trưa hoặc chiều đề ngồi kèm cặp các sinh viên khác. Em chưa bao giờ kêu mệt, mà rất vui vẻ và cố gắng làm việc như một nhân viên chính thức của IAESTE. Những ngày cuối cùng trước khi hạn gửi hồ sơ đến các nước đóng lại, các tình nguyện viên của IAESTE đến sắp xếp giấy tờ, còn em trực tiếp xử lí các công việc tôi cần em hỗ trợ. Nhớ nhất là ngày 31-03-2017, hai chị em tôi ở cơ quan đến tận 10h30 tối. Ló mặt ra ngoài cửa, trời hôm ấy nhá nhẹm tối, lành lạnh, và mưa nho nhỏ, mà tim hai chị em vẫn đập thình thịch, hồi hộp không biết năm ấy bao nhiêu sinh viên sẽ được gửi đi thực tập.

Và trời không phụ lòng người, một đêm nọ, tôi nhận được email của IAESTE Ấn Độ báo tin cô sinh viên Nguyễn Thị Hoa siêu cute của ISTNU đã chính thức trúng tuyển tại Đại học JECRC (thuộc TOP các trường Đại học ở Ấn Độ).  

Vậy là hai chị em đành bịn rịn ngậm ngùi chia tay nhau sau khi em đã hỗ trợ tôi được 3 tháng. Mất đi một cánh tay phải như Hoa thật sự là tôi tiếc lắm huhu! Cô bé vừa ngoan ngoãn, dễ thương, lại có nền tảng tiếng Anh và kĩ năng tốt nữa.

Năm ấy, ngoài Hoa, em Trần Thị Khánh Ly, tình nguyện viên của IAESTE, và cũng là sinh viên của ISTNU, cũng trúng tuyển thực tập tại trường JERCR.

Thú vị là, năm ấy tôi cũng trao đổi 2 sinh viên của trường Đại học Kinh tế Quốc dân là em Lê Đức Anh và Nguyễn Sơn.

Vậy là, tháng 07/2017, hai cô gái của Khoa Quốc tế – Đại học Thái Nguyên cùng hai chàng trai của Đại học Kinh tế Quốc dân là 4 đại diện từ Việt Nam thực tập tại Đại học JECRC.

Mỗi em được giao một đề tài và đề tài của Hoa là:

“Các hoạt động quảng bá và tác động của chúng đến du lịch của Rajasthan”.

(Rajasthan là 1 bang bao gồm nhiều thành phố ở Ấn Độ).

Hằng ngày, các em lên phòng nghiên cứu dành riêng cho sinh viên thực tập của IAESTE để làm việc. Tại đây, Hoa có cơ hội được gặp gỡ và giao lưu với hơn 20 thực tập sinh quốc tế khác đến từ khắp các châu lục. Cuối tuần, các em cùng nhau đi du lịch đến các địa điểm nổi tiếng ở các thành phố Pushkar, Udaipur, Johdpur, Jaipur; đặc biệt nhất là đền Taj Mahah – Kì quan thế giới. Hoa bảo “trong thời gian em đi du lịch ở các thành phố trên thì em cũng tranh thủ làm survey để lấy data (dữ liệu) cho nghiên cứu.”

Chăm chỉ, ham học hỏi như vậy, cộng với kiến thức chuyên môn chắc chắn và kỹ năng tiếng Anh tốt đã rèn luyện được tại ISTNU, dưới sự hướng dẫn nhiệt tình của cô Phó Giáo sư, Hoa đã hoàn thành xuất sắc đề tài của mình. 

Hoa bảo, chuyến đi thực tập tại Ấn Độ đã giúp em phát triển rất nhiều kỹ năng mà em đã được đào tạo tại ISTNU như “kỹ năng tiếng Anh (vì cùng nhóm với hơn 20 thực tập sinh quốc tế khác và dùng tiếng Anh 100%), kỹ năng làm việc trong môi trường quốc tế, kỹ năng nghiên cứu”. Ngoài ra, em còn “học hỏi thêm kiến thức về marketing và du lịch, học cách tôn trọng sự khác biệt, học cách thích ứng và hoà nhập với những nền văn hoá khác.”

Em cũng nhấn mạnh:

“Ấn Độ thực sự không đáng sợ như trên báo đài vẫn nói, Ấn Độ rất đẹp, rất tuyệt vời, rất đáng yêu.”

***

3 tháng thực tập tại Ấn Độ kết thúc, thầy cô của mái nhà ISTNU lại mở rộng vòng tay đón em về. Đúng 1 năm sau, Hoa đến văn phòng IAESTE thăm tôi. Dạo ấy, tôi vừa cập  nhật được cơ hội thực tập giảng dạy tiếng Anh ở Tây Ban Nha. Thấy em đến, tôi hỏi vu vơ:

  • Có cơ hội hay nè! Hay là đi nữa nhỉ?

Em xem thông tin, lí lắc bảo:m

  • “Vậy em lại ứng tuyển chị nhé! Hihi! Nhưng em không học ngành tiếng Anh thì liệu nhà tuyển dụng (NTD) có chấp nhận không chị?”

Tôi bảo:

“Em yên tâm. Em cứ ghi rõ trong hồ sơ là học tại ISTNU, năm đầu tiên em được đào tạo tiếng Anh bài bản để các năm sau có đủ kiến thức và kỹ năng để học chuyên ngành bằng tiếng Anh! Ngoài ra, em đã có kinh nghiệm 3 tháng thực tập chuyên ngành ở Ấn Độ. Chắc là NTD không bỏ lỡ một nhân tài của ISTNU như em đâu. Chị cũng sẽ viết 1 lá thư trình bày về trường hợp của em!”

Và thành công lại một lần nữa mỉm cười với cô bé này.

Tháng 09, bầu trời xanh trong ươm nắng vàng của đất nước Tây Ban Nha xinh đẹp đã dang rộng đôi tay đón chào một vị khách “Ngoại quốc” đến từ Việt Nam.

Cô gái Nguyễn Thị Hoa bé nhỏ, nhưng lại vô cùng dễ thương đã đến thực tập vị trí trợ giảng tiếng Anh tại trường Seminario (thuộc Segorbe, Valencia).

Công việc của Hoa là trợ giảng trong các lớp tiếng Anh với giáo viên chính. Ngoài ra em còn phụ trách lớp speaking và tham gia các hoạt động dã ngoại cùng học sinh.

Thỉnh thoảng, em lại gửi ảnh và các video từ Tây Ban Nha về cho tôi. Xem ảnh cô giáo Hoa bé nhỏ đến từ dải đất chữ S đang cười tươi rạng rỡ giữa các em bé Tây Ban Nha ngộ nghĩnh, đáng yêu, tôi hạnh phúc vô vùng. Đất nước và con người Tây Ban Nha đã nâng niu em rất nhiều. Một lần nữa, em đã chạm được đến một nền văn hóa hoàn toàn khác quê hương của mình.

Sau bốn tháng thực tập ở đó, em bảo em “gặt hái” được cả cánh đồng lúa trĩu bông vì năng lực tiếng Anh được phát triển rõ rệt. Thú vị là, em còn học được một chút tiếng Tây Ban Nha đủ cho giao tiếp đơn giản trong cuộc sống hằng ngày. Ngoài ra, em học được kỹ năng giảng dạy, và các survival skills (kỹ năng sống sót, tồn tại ở một nơi xa lạ) khi em sống ở một nơi mà em không có ngôn ngữ chung với người dân địa phương (Người Tây Ban Nha tại khu vực em sống ít nói tiếng Anh).

Đặc biệt nhất, em đã có cơ hội “trải nghiệm môi trường giáo dục của TBN, trải nghiệm nền văn hoá châu Âu với rất nhiều điểm khác biệt”, từ dó dần “thay đổi perspective (nhận thức) về rất nhiều điều trong cuộc sống, và trở nên open-minded (cởi mở) hơn.

***

Em bảo để đi thực tập tại Ấn Độ và Tây Ban Nha lần thành công và ý nghĩa như vậy, các thầy cô của ISNTU đã rất nhiệt tình hỗ trợ em. Em kể:

“Thầy Phụ động viên em rất nhiều và hỗ trợ để em có nhanh giấy tờ như bảng điểm, giấy xác nhận sinh viên để em có đủ hồ sơ nộp cho IAESTE đúng hạn.

&

“Đợt đó em may mắn có thầy Trường. Không có thầy chắc em không xin nổi visa. Xin visa cực kỳ khó và họ yêu cầu rất nhiều giấy tờ từ trường học nhưng thầy Trường rất support (hỗ trợ) em để làm các giấy tờ cực nhanh. Bây giờ thì thầy Trường là ông xã luôn của chị Hương mà đã gửi em đi thực tập tại Tây Ban Nha, nên em nghĩ có thể em là cầu nối thầy và chị với nhau hihi ^^”.

Hoa cũng kể:

Hôm đấy là một ngày đẹp trời, thầy Phụ , cô giáo nước ngoài và một số các thầy cô giáo khác của ISTNU có về trường em để tư vấn tuyển sinh thì thầy Phụ đứng Lên và chia sẻ tất cả những thứ mà thầy đã học, đã đi và trải nghiệm ở hơn 30 quốc gia tại những vùng đất mà thầy đã đặt chân đến…c đấy em cảm thấy rất hứng thú và về em cũng tìm hiểu qua về trường, nhưng lúc đó em không thích học tiếng Anh cho lắm nên mà em đã không nộp vào trường.

Lúc đó em đã nộp vào hai trường đại học khác. Nhưng sau đó giấy tờ của em lại bị trục trặc và em là lại phải làm lại giấy tờ. Em không biết có phải là cái duyên không chứ, em lại tìm hiểu kĩ hơn về Khoa quốc tế và em đã  nộp vào trường vì em biết là chương trình đào tạo của Khoa được giảng dạy bằng tiếng Anh. Khi em nhận được thông báo đỗ 2 trường lại làm em phải suy nghĩ nhiều hơn xem nên chọn trường nào và em đã quyết định học tại Khoa quốc tế. Và em là thủ khoa khối A1 của Khoa năm đó đó ạ hihi.

Em nghĩ khi mà em đang học cấp 3 chuẩn bị thi vào đại học thì em luôn mơ ước đến một ngày nào đó mình sẽ được học ở một thành phố đông đúc, náo nhiệt và sẽ được học ở một trường nổi tiếng tiếng top 1 Việt Nam. Nhưng khi mà e đặt chân vào Khoa quốc tế thì lúc đó trường vẫn chưa xây xong và đang phải thuê ở chỗ Hoàng Gia ở thành phố Thái Nguyên nên lúc đầu em khá buồn.

Nhưng rất vui là cơ sở vật chất của Khoa được hoàn thiện rất nhanh. Khoa bây giờ rất đẹp và khang trang. Điểm mà em thích thú khi học ở khoa quốc tế là khoa đào tạo cho chúng em những kĩ năng mềm, kĩ năng thuyết trình được tự tin, thuyết phục hơn. Đặc biệt là em phải cảm ơn thầy, cô giáo Khoa quốc tế luôn giúp đỡ và tạo điều kiện cho chúng em có nhiều cơ hội để thực tập ở nước ngoài. Cho đến bây giờ khi em nghĩ lại em cảm thấy mình rất rất may mắn khi mà được là một trong những thành viên được học ở một ngồi trường thật xinh đẹp và tạo nhiều sân chơi bổ ích cho sinh viên.

***

Đầu năm nay, Hoa làm việc cho một công ty Start up giáo dục ở Hà Nội.  Được đào tạo bài bản về tiếng Anh, chuyên môn và các kỹ năng tại Khoa Quốc tế,  từng đi thực tập tại Ấn Độ, và Tây Ban Nha, từng làm trưởng nhóm trợ giảng và thư ký giám đốc tại Trung tâm Anh ngữ Thames UK, rồi làm việc cho Công ty Núi Pháo tại Thái Nguyên rồi lại quay trở lại Tây Ban Nha để học tiếng Tây Ban Nha; nên Hoa thích ứng với công việc khá nhanh. Em cũng ấp ủ khá nhiều dự định Start-up. Hoa bảo:

  • Biết đâu đó, em sẽ cần nhờ đến các em sinh viên của ISTNU. ^^

Tuy nhiên, nhận ra đam mê của mình với việc dạy tiếng Anh, em quyết định chuyển việc và hiện tại, Hoa đang tập trung giảng dạy tiếng Anh kinh tế và tiếng Anh giao tiếp cho người đi làm tại Hà Nội. Hoa bảo những kiến thức về ngoại ngữ, giảng dạy, quá trình học tập tại Khoa Quốc té và kinh nghiệm làm việc trong môi trường quốc tế (sử dụng tiếng Anh) đã giúp em rất nhiều trong việc giảng dạy tiếng Anh hiện tại.

***

Có lần về thăm trường, Hoa tranh thủ tham dự “Chương trình định hướng tân sinh viên” của ISTNU. Em đại diện cho thế hệ các sinh viên thành công của ISTNU chia sẻ đến các em tân sinh viên về quá trình học tập tại khoa cũng như những trải nghiệm tuyệt vời em đã có tại Ấn Độ và Tây Ban Nha.

Tôi vẫn nhớ mãi sự thích thú và ánh mắt hang say nhìn Hoa chia sẻ của các em sinh viên năm đầu ấy.

Em đã truyền đi những thông điệp tích cực cho thế hệ trẻ, dám ước mơ, dám sống hết mình, dám cho bản thân mình cơ hội bứt phá, để đi từ Khoa Quốc tế ra bên ngoài thế giới để trưởng thành.

Hoa bảo: ISTNU là cái nôi đưa em đến những mơ ước của mình. Khoa đã định hướng cho chúng em trở thành công dân toàn cầu (global citizen), một điều mà em luôn mong muốn.

Hơn nữa, nhờ học tập tại khoa, em đã được đào tạo bài bản, lại tiếp cận được với chương trình IAESTE để có cơ hội đi Ấn Độ và Tây Ban Nha thực tập.

***

Ít ai biết, để đặt chân được sang Ấn Độ và Tây Ban Nha, em đã trải qua một hành trình gian nan như thế nào.

“Khi em có nói với gia đình em về việc em đã đỗ chuyến thực tập sang Ấn Độ thì em lại không được nhận sự ủng hộ nhiều từ phía  gia đình.  Đặc biệt là bố em vì bố em đọc thông tin trên mạng thì thấy nơi này khá là nguy hiểm và không được an toàn cho lắm nên bố mẹ em rất lo lắng khi em qua Ấn Độ.

Về phía gia đình, họ hàng ở quê em thì mọi người cũng chưa được đi đâu nhiều và cũng chỉ đi quanh Việt Nam chứ chưa đi nước ngoài bao giờ và đặc biệt là chưa từng đến Ấn Độ.

Về quan điểm ở chỗ em ở thì mọi người hay nghĩ là con gái thì cần gì phải học nhiều, đủ tuổi thì nên lập gia đình sớm rồi làm gì thì làm. Thế nên chỗ em những bạn con gái tuổi 1995 như em hầu hết là lấy chồng hết rồi chắc chỉ còn em và 1-2 bạn nữa là vẫn được đi học đại học. Em thấy bản thân mình rất may mắn khi được bố mẹ em luôn quan tâm, chú trọng đến việc học hành.

Lần thứ 2 em đỗ chuyến đi thực tập ở Tây Ban Nha thì lúc đó em đang đi trên xe ô tô cùng chú em và em đã nói với chú em về việc em vừa được nhận thông báo đỗ đi Tây Ban Nha sau đó chú em đã nói một câu mà em suýt khóc:

Cháu còn định đi nữa à, cháu biết cháu bao tuổi rồi không, không lo lấy chồng đi mà còn đi à”.

Và em cũng đáp lại đúng 1 câu:

Cháu cũng biết là cháu nên và không nên làm chuyện gì cho nên là để tự cháu quyết định”.

Rất may mắn,

Sau khi em đi 2 nước Ấn Độ và Tây Ban Nha về thì em cũng cảm thấy mọi người đã nghĩ thoáng ra rất nhiều. Rất nhiều người trong họ hàng của em cũng cảm thấy tự hào về cháu gái khi mà được đi tận 2 nước mà không phải là Việt Nam. Và em cũng cảm thấy eN rất may mắn khi mà được đi Ấn Độ và Tây Ban Nha trong khi họ hàng  hay làng xóm của em cũng chưa ai được đi như em vậy á hihi.

Bây giờ các bà ở quê em cứ trêu em:

“Hoa của bà bây giờ giỏi lắm rồi. Hoa đừng đi lấy chồng sớm nhé! Mà đi được nước nào nữa thì cứ đi đi. Giỏi giang, ngoan ngoãn, lại có hiểu biết thì lấy đâu cũng được chồng tử tế. Không lo ế đâu cháu ạ!”

Còn các cô thì hỏi:

“Ngày xưa cháu học ở đâu mà cháu đi được nhiều nước thế? Cháu bảo để cô gửi con cô lên học với!”.

Em chỉ khúc khích trả lời:

“Trường cháu học là Khoa Quốc tế – Đại học Thái Nguyên!”

***

Dịp 20/10 đang đến rất gần, Hoa có nhắn nhủ đến các thầy cô ISTNU là:

  • “Em luôn biết ơn và nhớ thầy cô rất nhiều. Em kính chúc các thầy cô thật nhiều sức khỏe. Em chúc các cô và các bạn nữ sinh của ISTNU luôn xinh đẹp, hạnh phúc và thành công! Nếu có dịp, em nhất định sẽ về thăm trường!”

Viết đến đây thật sự tôi rất là cảm động! Em chính là một minh chứng tiêu biểu cho những người phụ nữ của thế kỷ 21: giỏi giang, bản lĩnh, tiên phong và văn minh.

Và tôi nhận ra rằng đào tạo một con người có kiến thức, kỹ năng đã khó. Nhưng đào tạo để một con người có tâm hồn, trí tuệ và lòng nhân hậu thì lại càng khó hơn.

Chúc mừng Khoa Quốc tế đã thành công trong việc đào tạo nên một “Công dân toàn cầu tiêu biểu” như em Nguyễn Thị Hoa, cựu sinh viên ngành Kế toán tài chính đúng như thương hiệu của Khoa:

“Ươm tạo công dân toàn cầu”

Bùi Thanh Hương,

Điều phối viên Quốc gia,

Chương trình trao đổi sinh viên thực tập nghề nghiệp IAESTE Việt Nam – Đại học Thái Nguyên